HOMENhanhNao.Com

truyen sex loan luan

truyen sex hay

doc truyen sex

truyen sex me con

truyen loan luan
truyen sex loan luan

Truyen Sex

truyen sex dam dang

truyen dam

truyen sex hoc sinh

loan luan
wap doc truyen sex
 Truyện Ma - Trại Hoa Đỏ - Chương 1
  Hero (Tổng Giám Đốc) [Off]
02.06.2013 / 11:56

Truyện Ma - Trại Hoa Đỏ - Chương 1

Chương 1: Những ngôi nhà đá ong

Con đường độc đạo nhuốm màu vàng của đất khô, bị cô đặc rồi cuốn lên thành từng cơn lốc bụi mù mịt. Chính ngọ, mặt trời thẳng đứng xuống đám lá đang oằn lên xơ xác. Những dãy đồi trọc câm lặng bên vệ đường giương mắt nhìn chiếc xe duy nhất đang lùi lũi vật lộn với cơn lốc. Nó chậm chạp men theo triền dốc rồi đột ngột dừng lại. Người lái xe rời tay khỏi vô lăng.
- Bụi quá. Anh không nhìn thấy gì cả. Đi tiếp thì nguy hiểm.
- Ba ơi, con thấy buồn nôn. - Đứa bé trai trạc bảy tuổi, da trắng xanh, tóc mái cắt ngang, đang nằm trên băng ghế sau vươn tay lên trước cầu cứu. - Con khó thở con muốn ra ngoài.
Người phụ nữ trẻ vội vàng lục một túi giấy bóng trong ngăn kéo đưa cho đứa trẻ.
- Con nôn vào đây. Bụi lắm không ra ngoài được đâu con.
- Nhưng con không thở được...
- Mẹ xin lỗi, tăng hơi lạnh lên anh, người phụ nữ rít khẽ.
Đứa trẻ cúi gập người. Chiếc túi nilon nhanh chóng ngập đầy một thứ chất lỏng màu trắng đục. Người đàn ông nhoài cánh tay ra sau, vỗ vỗ vào lưng đứa bé:
- Cố gắng lên con trai, sắp đến nơi rồi.
Khuôn mặt bé nhỏ ngẩng lên, đôi mắt dại hẳn đi. Nó đưa chiếc túi bóng cho mẹ rồi nằm trở lại xuống băng ghế. Người phụ nữ đắp chiếc khăn vừa nhúng ướt lên trán nó, miệng cằn nhằn:
- Thằng bé đang ốm. Em đã bảo anh rồi, cho con đi khổ lây sang cả nó. Mà mình đi công chuyện...
Chiếc xe bất thần chao đi khiến những người trên xe nhãng chuyện không hay vừa rồi. Động đất. Ôi..., người phụ nữ tái mặt bíu chặt tay chồng, rồi theo bản năng, cô quờ lấy thằng bé. Nhưng chiếc xe đã rung lên bần bật khiến bàn tay cô trượt khỏi con trai mình. Bầu trời trở nên trắng nhợt. Nó choé dại một màu nhàn nhạt như ánh sáng trong bộ phim khoa học viễn tưởng. Mặt đất sau hồi giận dữ đã đứng yên trở lại và lặng đi một cách đáng ngờ. Bất thần bầu trời lầm bụi chuyển màu. Mây kéo tới đen kịt rồi nhanh như chớp ụp xuống một làn nước trắng xoá. những lớp nước mưa ùa thốc đám bụi đường rồi xoắn vào nhau thành một cơn lốc khủng khiếp. Nó tạt vào lớp kính xe ràn rạt. Bây giờ, mưa lốc đã tạo thành bức tường đặc quánh bao phủ lấy con đường. Người phụ nữ rên rỉ. Cô có khuôn mặt dịu dàng nhưng quý phái của người sinh ra trong một gia đình khá giả và có giáo dục. Mái tóc nâu tự nhiên cột cao lộ cái gáy trắng sứ yêu kiều trên chiếc cổ áo viền ren xanh nhạt. Cô không trang điểm, nhưng bản thân hai vệt lông mày sẫm màu hình cánh cung cân đối trên sống mũi thanh tú và bờ môi xẻ nửa đã là những trang sức vô giá. Người chồng, trái lại,có thân hình vạm vỡ và nước da nâu của một thanh niên miền biển điển hình. Chiếc sơ mi luạ kẻ sọc có vẻ không hợp với ngoại hình của anh khi chúng cứ cựa vào lồng ngực rắn chắc như thể sắp bật tung cúc ra ngoài. Nhưng anh là một người đàn ông đẹp và đáng kính trọng với đôi mắt đen sáng và khuôn mặt vuông vắn. Anh cố huýt sáo vẻ hài hước:
- Thôi, coi như chúng ta ăn picnic trên xe. Đằng nào thì cũng phải nghỉ ngơi. Mấy khi được ngắm cảnh thiên nhiên hùng vĩ thế này.
Người vợ thở dài nhìn bức màn mù mịt nước đang bâo lấy chiếc xe. Cô lục chiếc làn dưới chân và lấy ra va chiếc bánh mì kẹp thịt cũng một hộp nước quả tươi.
- Bảo, gắng dậy đi con. Con chỉ cần ăn nửa chiếc bánh là khoẻ.
- Con không muốn ăn.- Thằng bé vẫn nhắm nghiền đôi mắt.
- Ăn đi con trai, lát nữa mới có sức mà chạy. Ở đây đất rộng, cây cối xanh tốt, tha hồ hít thở đầy lồng ngực. Rồi bố sẽ đánh bóng với con. Cả nhà sẽ đi bắt một con gà rồi cùng nướng ăn. Ngon tuyệt con ạ. Dậy đi nào.
Lời hứa hẹn quả là diệu kỳ, cậu bé Bảo đẩy khuỷu tay gầy gò xuống tấm nệm da để lấy thế ngồi dậy. Nó tựa vào thành xe, mệt nhọc, nhưng vẫn cố đưa chiếc bánh lên miệng. Người mẹ xót xa, nói khẽ:
- Lưu, anh cứ hứa hẹn với con như thế. Đã biết ở đấy thế nào.
- Em yên tâm, nghiên cứu địa hình cả tháng rồi. Sương nó là thằng đàn em của anh. Nó nịnh anh từ cái cốc uống nước đến cái ghế ngồi, sao dám lừa mình cả miếng đất.
- Em không yên tâm được, việc lớn như thế mà em không được bàn bạc.
- Anh nói rồi mà. Đấy là món quà bất ngờ anh tặng vợ yêu để kỷ niệm lần đầu tiên...
Lưu không nói hết câu. Anh áp cặp môi dày của mình lên đôi môi xẻ nửa đang giận dỗi. Người vợ khẽ đẩy chồng ra. Lưu thở dài:
- Anh đành tiết lộ một nửa bí mật nhé. Đây là tập ảnh thằng Sương chụp các góc độ mảnh đất của mình.
Lưu rút từ cốp nhỏ một phong bì dày. Anh đưa cho vợ hơn chục chiếc ảnh.
- Đây là tấm hình toàn cảnh.
Một bãi đất trống phẳng như sân bóng rổ nhân tạo dành cho trẻ con, bao quanh là rậm rì cây cối. Khuất sau những lùm cây lá trắng, về phía tay mặt có một đám nhà dân lúp xúp, chúng được dựng bằng gạch đá ong, cũ kỹ, xám xịt khiến cảnh quan bị phá hỏng phần nào. Bù lại, những bụi cây dại dọc con đường tự tạo dẫn vào mấy ngôi nhà nở một loại hoa đỏ ối giúp cho màu sắc của chiếc ảnh được cân bằng trở lại. Đằng xa, dãy núi lờ mờ sau những cánh rừng lá trắng. Hẳn là tay Sương đã bấm máy từ trên một momr núi thấp nào gần đó. Bảo nhoài hẳn người lên đằng trước để xem ảnh. Nó có vẻ đã tươi tỉnh trở lại.
- Ba ơi, cái sân này ba để con chơi bóng.
- Một góc thôi con ạ, Lưu cười to, cậu khoái chí rồi hả. Chỗ đó sau này ba sẽ xây một căn nhà sàn để cuối tuần hai mẹ con về đây nghỉ. Còn khu vực này, anh sẽ phá đi làm cái ao với cầu gỗ nhỏ để nàng Diên Vĩ xinh đẹp đứng trên cầu tạo dáng.
Vĩ bậm môi cố giấu nụ cười đang nén lại. Mảnh đất mà Sương giới thiệu cho họ quả thật rất đẹp. Mỗi bức ảnh là một góc độ đặc tả cụ thể khu đất.
- Toàn bộ khu đất bên cạnh anh đã làm giấy tờ được rồi. Nhưng cái đám nhà dân này... Lưu khoanh tròn vùng xám xịt trên bức ảnh. Sương nó muốn anh đến tận nơi làm việc trực tiếp với họ hay hơn.
- Có gì đâu, sao anh không bảo Sương giải quyết nốt. Mấy cái nhà dân này không đáng bao nhiêu tiền. Bảo họ chuyển đi rồi sai thợ san bằng. Khi mình đến đã phẳng phiu rồi. Thợ thiết kế cũng dễ hình dung hơn.
- Có vướng mắc một chút...Một nhà nhất định không chịu chuyển đi nên Sương mới phải giao lại cho anh.
Lưu giở đến mấy tấm ảnh cuối cùng, là chiếc duy nhất mà Sương đưng trực tiếp tại khu đấtđể chụp chứ không phải từ trên cao. Ống kính đặt ngay sát một nhà dân và lia hết chiều dài khu đất. Đó là một chiếc máy kỹ thuật số và nó chụp rõ nét đến từng chi tiết của quang cảnh. Những bức tường đá ong buồn bã, thê lương, cánh cửa gỗ nâu mục ải, bụi hoa dại đỏ ối, và khuất sâu sau những lùm cây tối tăm, ẩm ướt, còn một ngôi nhà đá ong khác, trông không rõ ràng, và bị tán lá trắng che khuất.
- Ba sẽ nuôi một con khỉ ba nhé.
- Ừ, không chỉ có khỉ đâu, còn có cả đàn chó, mèo, lợn, gà và một đôi gấu thật to. Cái trang trại này sẽ đầy động vật để con trai của ba tha hồ làm mẫu vẽ. - Lưu véo tai cậu con trai bé bỏng và liếc nhìn vợ.
- Em thích cái màu hoa đỏ này. Mình sẽ nhân giống cho nó leo khắp xung quanh hàng rào trang trại.
- Ừ - Lưu đồng ý - Anh sẽ lựa chọn kiến trúc sư để thiết kế một cái trang trại độc nhất vô nhị.
- Chỉ tội nó hơi xa quá. - Vĩ ngại ngần nhìn ra cơn mưa rừng vẫn vần vũ bên ngoài.
- Nhưng mình sẽ được hưởng thụ không khí núi rừng hoang dã. Còn tụi trưởng giả học làm sang thửa mấy cái trang trại ngoại ô, ban ngày bụi đường vẫn bốc vào nhà một lớp, ban đêm xe tải chạy rầm rập mất cả giấc ngủ.
Lưu chỉ ăn vài miếng là hết cái bánh mì. Bình thường anh vẫn ăn rất nhanh, nhất là hôm nay đói, cà anh gần như đã nhịn suốt chuyến đi kéo dài gần bốn tiếng đồng hồ. Vĩ rót cho chồng ít nước quả dâu vào một chiếc tách giấy. Lưu đỡ cốc nước từ tay vợ, và rồi có vẻ như một chiếc bánh mì vẫn chưa thấm tháp vào đâu với cái dạ dày khổng lồ của anh, Lưu run tay đánh rớt chiếc cốc giấy mỏng mảnh. Nước dâu ướt sũng một vạt quần kaki của Lưu. Vĩ vội vàng lấy giấy ăn để thấm cho chồng. Khi cô nhặt chiếc cốc giấy lên, cô tìm thấy cả mấy chiếc ảnh vừa bị Lưu làm rơi cùng chiếc cốc. Nước quả dâu đã thấm ướt mất vài tấm hình. Cô vội vàng đặt tờ giấy lên chúng. Nhưng chất nước đường như keo kết dính. Chúng bám chặt vào những bức ảnh, và màu nước quả dâu đỏ thấm loang lổ với những bụi hoa đỏ ối. Cái màu của nước quả khô đi, bao trùm lên những mái nhà đá ong một vệt loang, lúc này đã thâm lại như máu.
Mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn, nhưng bầu trời sẫm lại tựa hồ chỉ vài phút nữa thôi là bóng đêm sẽ lấp kín toàn bộ con đường. Lưu huýt sáo vui vẻ.
- Chừng hơn nửa tiếng nữa là đến nơi. Thời tiết thế này là ổn rồi.
- Sao anh biết, anh đã đến đây bao giờ đâu?
- Thằng Sương đã tả cho anh cái cột mốc này. Từ đây rẽ vào chỉ còn ngần ấy đường nữa.
Lưu hất mặt về bên phải. Trời tối quá nên Vĩ không để ý đến khung cảnh hai bên đường. Cô giật mình thấy phiến đá rất to nhô trên miệng hang núi hệt một hình người bị cụt đầu, hai tay đỡ lấy phần cổ một cách tuyệt vọng. Trời vẫn còn những vạch mây đỏ sậm nên bức tượng thiên nhiên tự tạo nổi lên như một bức ảnh công sáng.
- Cái tượng đá kia trông ghê quá.
- Hình người cụt đầu - Lưu thản nhiên và ngay lập tức quặt vô lăng vào một lối rẽ.
Vĩ băn khoăn nhìn qua ô cửa kính. Phiến đá lúc này đã xoay về góc ngang, sần sùi như lớp áo tơi của một lão ăn mày già nua. Cô nhìn con trai thở dài. Thằng bé đã ngủ say trên băng ghế. Cô không thích chuyến đi này, và cũng không thích cái trang trại mà mình sắp được tặng. Con đường không trải nhựa. Nó rộng rãi, đủ để hai chiếc xe tải tránh nhau, và khá bằng phẳng dù hơi lầy lội. Mới chỉ có hai giờ chiều song trời rất tối. Những tán lá cây cổ thụ xoà xuống càng khiến lối mòn hút dài trước mặt thăm thẳm như cõi u minh. Chừng như muốn cho không khí bớt phần ảm đạm, Lưu với tay bật radio. Tiếng sóng rè, rít lên vài quãng và giọng phát thanh viên loáng thoáng rồi tắc lại như vị ai chặn lấy micro. Lưu thở dài.
- Khu vực này mất sóng điện thoại, mất luôn cả sóng phát thanh. Sau này mỗi lần đi nghỉ ở đây là coi như cắt hẳn liên lạc với bên ngoài.
- Càng hay, cuộc sống hoang dã, thanh thản. Em chán không khí đô thị lắm rồi.- Chừng như không muốn để chồng thất vọng về món quà mà anh đã có nhã ý tặng cho vợ, Vĩ nâng cao giọng cho thêm phần háo hức.
Lối mòn ngày càng tối sẫm lại và Lưu bắt đầu ngừng nói chuyện để tập trung vào việc lái xe. Đột nhiên Vĩ nhìn thấy có một vệt gì thâm thâm, nhỏ bé, chuyển động chậm chạp phía sát lề đường,
1 2 3...13 »

Bài viết: Truyện Ma - Trại Hoa Đỏ - Chương 1
Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Cùng chuyên mục
Keys: Truyện, Ma, -, Trại, Hoa, Đỏ, -, Chương, 1,
Truyện Ma - Trại Hoa Đỏ - Chương 1 › Truyện Ma - Trại Hoa Đỏ - Chương 1